| Họa sĩ Lê Kinh Tài |
Viết bởi artcdbd 15:06 |
Đường dẫn cố định |
góp ý (5) |
Trackbacks (0)
|
Bản in
|
DANH HỌA VIỆT NAM |
Vẽ
phần "con" trong "con người" của chính tôi!
(TT&VH)
- Trong bối
cảnh kinh tế đang khủng hoảng, ngay đến các nhà đấu giá tranh tên tuổi trong khu
vực Đông Nam Á như Larasati, Borobudur cũng đang gặp khó khăn..., thì việc họa sĩ
Lê Kinh Tài (sinh 1967, TP.HCM) bán cùng lúc 37 tác phẩm với giá 4,9 tỷ đồng,
vừa là một tin bất ngờ, vừa là một tín hiệu đáng được mổ xẻ. TT&VH có cuộc
trò chuyện với Lê Kinh Tài về sự kiện này. Mua
tranh để giới thiệu tại các bảo tàng đương đại*
Lâu nay, anh vẫn được giới mỹ thuật công nhận là họa sĩ bán được tranh, nhưng
bán dè chừng, và thậm chí còn có ý giữ lại những tác phẩm ưng ý để sau này làm
nhà trưng bày cá nhân. Vậy mà mới đây, theo thông tin và dữ liệu do một nhà sưu
tập nước ngoài cung cấp, anh đã bán hết tác phẩm ưng ý của mình, là vì
sao? (Xem tiếp)
|
| HỘI HỌA VÀ CUỘC SỐNG |
Viết bởi artcdbd 12:12 |
Đường dẫn cố định |
góp ý (0) |
Trackbacks (0)
|
Bản in
|
LUẬN BÀN MĨ THUẬT |
|
|
|

Chúng ta từ đâu đến? Chúng ta là ai? Chúng ta đi đâu?,1897, Gauguin, sơn dầu, 139x375cm.
Luôn có những suy nghĩ và trăn
trở của những người cầm cọ vẽ, nội dung trong này được lược trích từ
bài viết " Vài suy nghĩ về sự khác nhau giữa quan niện của người xem
tranh và người vẽ tranh" của thầy giáo, họa sĩ Trần Hữu Tri. Chúng tôi
xin đăng tải.
Thông thường, người xem muốn tìm ở tác phẩm hội họa sự hài hòa, êm
ái. Căng thẳng, mệt mỏi trong cuộc sống, họ tìm đến tranh như tìm một
phương tiện làm êm dịu thỏa mãn thần kinh. (Xem tiếp)
|
| Họa sĩ Dương Bích Liên: Những mẩu vụn ký ức |
Viết bởi artcdbd 19:44 |
Đường dẫn cố định |
góp ý (0) |
Trackbacks (0)
|
Bản in
|
CHUYỆN HỘI HỌA- VN |
 |
| Họa sỹ Dương Bích Liên và Bùi Xuân Phái. |
Bình Nhi
Họa sỹ Dương Bích Liên có một cuộc sống nội tâm khá kỳ lạ và phức tạp.
Ông không mở lòng với bất kỳ ai, ngay cả gia đình, những người ruột
thịt nhất, hay là những người bạn đồng môn, vong niên, đồng nghiệp. Duy
nhất có một người mà ông tìm đến, đó là người bạn trẻ tuổi Nguyễn Hào
Hải. Họ đã trở thành một cặp đôi nổi tiếng trong giới nghệ sỹ ở tất cả
mọi phương diện, sự hiểu biết, font văn hóa cũng như những thú chơi... (Xem tiếp)
|
| Chắp tay sen và Nụ cười của Phật: |
Viết bởi artcdbd 17:16 |
Đường dẫn cố định |
góp ý (0) |
Trackbacks (0)
|
Bản in
|
Ý TƯỞNG MỚI |
|
Tác phẩm điêu khắc của Lê Thừa Tiến
Hoạ sĩ / điêu khắc gia Lê Thừa Tiến vừa từ Huế trở lại
Sydney như một artist-in-residence theo lời mời của Casula Powerhouse
Arts Centre để triển lãm hai tác phẩm mới của anh: Chắp tay sen và Nụ cười của Phật. Cuộc triển lãm đã khai mạc vào ngày 31 tháng 1 năm 2009 tại trung tâm này và sẽ kết thúc vào ngày 22 tháng 2 năm 2009.
Chắp tay sen và Nụ cười của Phật
là hai tác phẩm điêu khắc mang tính địa hình học và địa tầng học, mỗi
tác phẩm được kiến tạo bằng những lớp đất mỏng ghép chồng lên nhau một
cách tinh xảo và hoàn hảo. Trong cuộc triển lãm, Lê Thừa Tiến có cho
chiếu một cuốn video ghi lại tiến trình và kỹ thuật thực hiện từng công
đoạn của tác phẩm. [Để thuận tiện cho sự chuyên chở liên lục địa, tác
phẩm Nụ cười của Phật được làm bằng papier
mâché trong kỳ triển lãm này.] Hai tác phẩm, như một kết hợp hoàn
chỉnh, được trình bày trong một phòng tối im lặng, dưới ánh sáng đèn
chiếu được thay đổi quang độ theo nhịp hơi thở chậm rãi, diễn tả chuyển
động của tâm thức và thời gian.
Chắp tay sen gồm ba đôi bàn tay, mỗi đôi có kích thước 45x65x104cm, đặt trên ba chiếc bục cao thành một dãy thẳng hàng, hướng đến Nụ cười của Phật.
Nụ cười của Phật, với kích thước lớn, mỗi bề
3 mét 50, được treo bất động giữa không gian, với hình dáng và ánh sáng
phản chiếu trên mặt nước của một hồ nước phẳng lặng hình tròn. Hồ nước
này có thể gợi đến những hồ sen trong các ngôi chùa, hay cũng có thể
gợi đến những hố bom của thời chiến tranh. Thỉnh thoảng một giọt nước
từ trên cao rơi xuống khiến mặt hồ khẽ nhấp nhô với những vòng sóng rất
mỏng lan toả chầm chậm từ trung tâm đến bờ hồ, gợi đến chuyển động ẩn
mật của tâm thức trong giây phút trầm tưởng.
Chắp tay sen được thực hiện bằng phương pháp
nung đồ gốm Raku truyền thống của Nhật Bản, với cảm hứng hình tượng đến
từ lối kiến trúc và chất liệu của cổ thành và các di tích lịch sử ở
Huế. Ba đôi bàn tay tượng trưng cho ba miền của đất nước Việt Nam bị
chia cắt trên phương diện địa lý và hành chính trong thời Pháp thuộc,
nhưng ít nhiều đã để lại một sự phân hoá trong ý nghĩ của người Việt
cho đến hôm nay. Khi đặt ba đôi bàn tay thẳng hàng, hướng về Nụ cười
của Phật, tác giả diễn tả niềm hy vọng về cuộc đoàn viên thực sự trong
tâm hồn người Việt Nam dưới ánh sáng từ bi. Ba đôi bàn tay cũng có thể
là ba đoạn thời gian hay ba trạng thái của đời sống và lịch sử: quá
khứ, hiện tại, và tương lai; xung đột, hoà giải, và hạnh phúc...
Nụ cười của Phật là hình ảnh phóng lớn từ
một nụ cười trên pho tượng Phật theo phong cách Khmer, với đôi môi đầy
đặn và nét cười trầm mặc toát ra một niềm an lạc mênh mông. Dưới quang
độ thay đổi chậm rãi theo chu kỳ từ mờ tối đến sáng ngời, Nụ cười của Phật
như toát ra một năng lực sinh động, thu hút sự chiêm ngưỡng của khán
giả một cách vô cùng tự nhiên. Ngay cả nếu khán giả cố ý xem hồ nước
tròn bên dưới là hình ảnh của một hố bom, khán giả vẫn khó có thể cảm
thấy một chút buồn bã hay chua chát trong lòng. Nụ cười của Phật toả sáng trên mặt nước trong suốt của chiếc hồ tròn trịa khiến tâm hồn người xem muốn vươn lên, hướng đến một niềm chân phúc.
Toàn bộ khung cảnh phòng triển lãm là một không gian cho
sự trầm tưởng. Khi vừa bước vào phòng triển lãm, khán giả như từ một
đời sống xã hội huyên náo bước vào một khu vườn tĩnh tịch của tâm linh.
Mọi cuộc đối thoại đều tự nhiên dừng lại. Mỗi bước chân đều tự nhiên
trở nên chậm rãi và cẩn trọng. Tuy nhiên, bầu không khí ở đây không
nặng tính tôn giáo, mà đầy tính nghệ thuật - một nghệ thuật hướng về
tâm linh và sự cứu độ.
Một cách ngẫu nhiên, cuộc triển lãm này diễn ra đồng thời với cuộc triển lãm Vietnam Voices: Australians & the Vietnam War trong cùng địa điểm Casula Powerhouse Arts Centre. Trong khi cuộc triển lãm Vietnam Voices trình bày những ám ảnh, hồi tưởng và cảm nghĩ từ các quan điểm đầy tương khắc về cuộc chiến Việt Nam, thì cuộc triển lãm Chắp tay sen và Nụ cười của Phật là nơi khán giả đến để thanh tẩy tâm hồn và tìm lại niềm an lạc.
Thật vậy, với Chắp tay sen và Nụ cười của Phật,
Lê Thừa Tiến đã cống hiến cho người xem một không gian cho sự gột rửa
và chuyển hoá tâm linh trong ánh sáng của lòng từ bi và niềm hy vọng.
Sydney, 8/2/2009 (Nguồn: tienve.com)
|
|
| Một số câu nói của Pablo Picasso |
Viết bởi artcdbd 14:00 |
Đường dẫn cố định |
góp ý (0) |
Trackbacks (0)
|
Bản in
|
LUẬN BÀN MĨ THUẬT |
| |
Một số câu nói của Pablo Picasso
Phải đánh thức người ta dậy. Phải đập nát cái cách họ định tính mọi sự. Phải sáng tạo những hình ảnh họ không chấp nhận.
Trích từ André Malraux, LA TÊTE D'OBSIDIENNE (Paris: Gallimard, 1974).
*
Mỗi bức tranh, mỗi tiết tấu, mỗi màu sắc là một cuộc chiến đấu.
Một cuộc chiến đấu chống lại chính mình, chống lại hội hoạ.
Trích từ Claude Thibault, PICASSO - GAUGUIN: CITATIONS ET MAXIMES SUR L'ART, L'OEUVRE, L'ARTISTE (Paris: Éditions Résidence, 1999).
*
Tại sao ông vẽ theo một cách mà sự diễn tả của ông quá khó cho công chúng hiểu?
Tôi
vẽ cách này vì nó là kết quả của những ý tưởng của tôi. Tôi đã làm việc
nhiều năm để đạt đến đó, và nếu tôi bước lùi một bước, thì điều đó chắc
hẳn sẽ là một sự xúc phạm đến công chúng vì đó là kết quả của sự phản
tỉnh của tôi. Tôi không thể dùng một phương pháp thông thường chỉ vì
muốn hưởng sự thoả mãn khi được người ta hiểu.
Trích từ bài phỏng vấn của Jérôme Slecker, "Picasso explains", trong NEW MASSES (New York, 13 March 1945). In lại trong Picasso, PROPOS SUR L'ART, Marie-Laure Bernadac & Androula Michael biên tập (Paris: Gallimard, 1998).
*
Công
chúng không phải lúc nào cũng hiểu nghệ thuật hiện đại. Đó là một điều
có thật, nhưng đó là vì họ chưa từng được học bất kỳ thứ gì về hội hoạ.
Họ được học đọc và viết, vẽ nét và hát ca, nhưng làm thế nào để xem một
bức tranh thì họ chưa từng lưu tâm đến. Chắc hẳn là có một thứ thi ca
của màu sắc, một đời sống của đường nét hay tiết tấu - những vần điệu
bằng vật liệu tạo hình - nhưng điều này đã hoàn toàn không được lưu tâm
đến.
Trích từ Anatole Jakovski, "Midis avec Picasso", trong ARTS DE FRANCE (Paris, Juin 1946). In lại trong Picasso, PROPOS SUR L'ART, Marie-Laure Bernadac & Androula Michael biên tập (Paris: Gallimard, 1998).
*
Ai cũng muốn hiểu hội hoạ.
Tại
sao không cố gắng hiểu những bài ca của một con chim? Tại sao người ta
yêu đêm tối, những chiếc hoa, mọi thứ chung quanh họ, mà không cố gắng
hiểu chúng?
Nhưng trong trường hợp của hội hoạ thì người ta lại phải hiểu.
Trích từ Christian Zervos, "Conversation avec Picasso", CAHIER D'ART 7/10 (Paris, 1935) 178.
*
Tôi
cảm thấy kinh khủng trước những người nói về cái đẹp. Cái đẹp là cái
gì? Người ta phải nói về những vấn đề trong hội hoạ! Những bức tranh
chỉ là sự nghiên cứu và thí nghiệm.
Trích từ Alexander Liberman, "Picasso", VOGUE (New York, November 1956).
*
Nếu
tôi vẽ một cái hình búa và liềm, thì có lẽ người ta tưởng nó là một
biểu tượng của chủ nghĩa Cộng Sản, nhưng đối với tôi nó chỉ là một cái
búa và một cái liềm. Tôi chỉ muốn tái hiện những vật thể như chính hình
dạng của chúng, chứ không cần biết chúng có ý nghĩa gì.
Trích từ bài phỏng vấn của Jérôme Slecker, "Picasso explains", trong NEW MASSES (New York, 13 March 1945). In lại trong Picasso, PROPOS SUR L'ART, Marie-Laure Bernadac & Androula Michael biên tập (Paris: Gallimard, 1998).
*
Sự thành công thì nguy hiểm.
Người ta bắt đầu sao chép chính mình, và sao chép chính mình thì nguy hiểm hơn sao chép những kẻ khác.
Điều này dẫn đến sự tuyệt sản.
Trích từ Alexander Liberman, "Picasso", VOGUE (New York, November 1956)
Về hội hoạ và ý thức sáng tạo
Phải
luôn luôn tìm kiếm sự hoàn hảo... Đối với tôi, điều đó có nghĩa là luôn
luôn đi xa hơn và xa hơn nữa từ một tấm bố vẽ này đến một tấm bố vẽ
khác.
Trích từ Gilberte Brassaï, CONVERSATIONS AVEC PICASSO (Paris: Gallimard, 1964).
*
Khi
tôi đọc một cuốn sách về vật lý học của Eisntein mà tôi không hiểu gì
cả, thì điều đó chẳng thành vấn đề: nó sẽ khiến tôi hiểu một điều gì
khác.
Trích từ Claude Roy, "Picasso: War and Peace", GRAPHIS No.10 (1959).
*
Không
có bất cứ nghệ thuật nào "có hình thể" hay "không có hình thể". Mọi sự
đều xuất hiện trước mắt chúng ta dưới cái vỏ của một "hình thể". Ngay
cả trong siêu hình học, những ý tưởng cũng được diễn tả qua phương tiện
của những "hình thể" mang tính tượng trưng. Vì thế, quả thật là đáng
tức cười khi nghĩ đến hội hoạ không có "hình thể". Một người, một vật,
một cái vòng tròn thì đều là những "hình thể"; chúng tác động đến chúng
ta mạnh hơn hay nhẹ hơn mà thôi.
Trích từ Christian Zervos, "Conversation avec Picasso", CAHIER D'ART 7/10 (Paris, 1935).
*
Không
có nghệ thuật trừu tượng. Bạn phải luôn luôn bắt đầu với một cái gì.
Sau đó, bạn có thể gạt bỏ tất cả những dấu vết của hiện thực.
Trích từ Christian Zervos, "Conversation avec Picasso", CAHIER D'ART 7/10 (Paris, 1935).
*
Bức
tranh không được nghĩ ra và xếp đặt trước trong đầu. Trong khi bạn sáng
tạo nó, nó hiện ra theo tiến trình ý tưởng của bạn. Một khi đã hoàn
tất, nó thay đổi còn nhiều hơn nữa, tuỳ theo tâm thái của người xem.
Một bức tranh sống cuộc đời của nó như một hiện thể sống, trải qua
những sự thay đổi mà cuộc sống hàng ngày mang đến cho nó.
Điều này hoàn toàn tự nhiên vì một bức tranh chỉ có thể sống khi một con người nhìn vào nó.
Trích từ Christian Zervos, "Conversation avec Picasso", CAHIER D'ART 7/10 (Paris, 1935).
*
Đối
với tôi, mỗi bức tranh là một bài nghiên cứu. Tôi tự nhủ, một ngày nào
đó tôi sẽ hoàn tất nó; tôi sẽ làm một cái gì đó tuyệt đối hoàn hảo.
Nhưng khi tôi bắt đầu hoàn tất nó, nó lại trở thành một bức tranh khác
và tôi nghĩ tôi sẽ vẽ nó lại một lần nữa.
Rốt cuộc, nó vẫn luôn luôn là một cái gì khác. Nếu tôi nhuận sắc nó, thì tôi lại vẽ một bức tranh mới.
Trích từ Alexander Liberman, "Picasso", VOGUE (New York, November 1956).
*
Tôi
không bao giờ vẽ một bức tranh như một tác phẩm nghệ thuật. Nó luôn
luôn là một sự truy tầm. Tôi vẫn đang luôn luôn tìm kiếm, và có một mối
liên hệ logic xuyên suốt cuộc tìm kiếm ấy. Đó là lý do tại sao tôi đánh
số những bức tranh. Tôi đánh số và ghi ngày.
Có lẽ một ngày nào đó sẽ có người cảm ơn tôi về điều này.
Trích từ Alexander Liberman, "Picasso", VOGUE (New York, November 1956).
*
Một
hoạ sĩ sao chép một cái cây thì con mắt không thấy hiện thực. Tôi thấy
mọi sự một cách khác. Một cây chà là có thể biến thành một con ngựa.
Trích từ Roland Penrose, PICASSO: HIS LIFE AND WORK (Berkeley: University of California Press, 1981).
*
Tôi vẽ giống như cách người ta viết tự truyện. Những tấm bố, được vẽ xong hay còn dang dở, đều là những trang nhật ký của tôi.
Trích từ Françoise Gilot & Carlton Lake, VIVRE AVEC PICASSO (Paris: Calmann-Lévy, 1965).
*
Mọi điều thú vị trong nghệ thuật thì ở lớp vỏ bên ngoài. Sau lớp vỏ bên ngoài, thì đã là sự kết thúc.
Trích từ Efstratios Tériade, "En causant avec Picasso", L'INTRANSIGEANT (Paris, 15 Juin 1932). In lại trong Picasso, PROPOS SUR L'ART, Marie-Laure Bernadac & Androula Michael biên tập (Paris: Gallimard, 1998)
| | |
|
| Họa sĩ với mỹ cảm nude |
Viết bởi artcdbd 13:23 |
Đường dẫn cố định |
góp ý (0) |
Trackbacks (0)
|
Bản in
|
LUẬN BÀN MĨ THUẬT |
Họa sĩ với mỹ cảm nude
Lê
Thiết Cương đang chuẩn bị chocuộc triển lãm tranh nude tại tư gia của
anh vào 11/11 tới, với các tác phẩm của Bùi Xuân Phái, Phan Cẩm Thượng,
Nguyễn Quân, Đỗ Sơn, Dương Minh Long, Trần Huy Hoan... trong đó có hai
nữ họa sĩ còn rất trẻ Nguyễn Thanh Hoa và Lý Trần Quỳnh Giang. Họ đã
tâm sự về mảng đề tài "tế nhị" này.
Họa sĩ Lê Thiết Cương: Tôi vẽ nude từ lâu, lâu lắm. Bức tranh đầu tiên Mất ngủ,
tôi vẽ một người đàn bà đang nằm ngủ nhưng dáng vẻ trằn trọc, thao
thức. Tôi đã vẽ trên dưới 60 bức tranh nude, trong đó có một số bức là
sex.
Một họa sĩ nổi tiếng người Áo đã viết về tranh nude
như thế này: "Thực khó mà rạch ròi đâu là mỹ cảm, đâu là nhục dục". Hai
yếu tố này phải hòa trộn nhuần nhụy với nhau mới tạo được một tác phẩm
nude đẹp. Tôi đề cao yếu tố nhục cảm trong tranh nude. Nếu vẽ nude mà
không có đặc thù của nó thì vứt. Có thể ví thô thiển như thế này, nó
cũng tựa như như ăn một bát phở rất hợp vệ sinh nhưng dở ẹt, chẳng có
mùi vị gì cả. Yếu tố nhục cảm trong tranh nude không phải là sự ham
muốn nhục dục giữa nam và nữ, giữa họa sĩ và người mẫu, mà cao hơn thế
là sự khao khát vươn tới cái đẹp của tạo hóa, của con người. Sex đâu có
xấu. Yếu tố thứ hai phải là mỹ cảm mỹ thuật, tức là thứ mỹ cảm được
nâng lên thành cảm hứng sáng tạo cho người nghệ sĩ, chứ không dừng lại
ở những cảm xúc về cái đẹp như ở người thưởng thức.
Tranh nude không phải là một câu chuyện mới mẻ gì, từ
cổ đến kim người ta đã vẽ nude, tuy nhiên ở Việt Nam tranh nude chỉ
phát triển khi người xem khắc phục được tâm lý "tự sợ". Tâm lý "tự sợ"
trong phần đông công chúng đã gây áp lực không nhỏ cho người họa sĩ.
Chính vì vậy tôi mong muốn trong cuộc triển lãm nude sắp tới này, chúng
tôi sẽ "kéo" được người xem cùng chúng tôi đi tìm tiếng nói đồng điệu
của nghệ thuật.
Họa sĩ Đỗ Sơn: Tôi vẽ nude từ năm 1994, bức tranh đầu tiên của tôi có tên là Tắm tiên.
Nhà tôi ở Bắc Ninh có con sông Cầu thơ mộng chảy quanh. Từ xa xưa, cứ
mỗi buổi chiều những người phụ nữ trong làng thường ra tắm sông - những
mảng hình khối tuyệt vời của tạo hóa, một vẻ đẹp mà bất cứ ai cũng cảm
nhận được. Tôi luôn khao khát được thể hiện những cảm nhận của tôi về
vẻ đẹp ấy bằng hình khối và những sắc màu. Đến nay tôi đã có trên 100
bức tranh nude, không kể con số lẻ.
Lần đầu tiên được vẽ mẫu nude khi còn trong trường
đại học, tôi cảm thấy rung động mãnh liệt... Khi tôi "cảm" một ai đó,
tôi hỏi thẳng họ có thể làm mẫu cho tôi không. Nếu họ đồng ý tôi đưa họ
về xưởng vẽ. Người phụ nữ luôn làm tôi say mê vì đằng sau vẻ đẹp tạo
hình của họ là những thế giới rất riêng, những thuộc tính rất riêng.
Đôi khi chỉ một giọng nói, một ánh mắt, một cử chỉ, hay một dáng đi của
họ cũng đủ khơi lên ngọn lửa đam mê được cầm bút vẽ của người họa sĩ và
chính điều đó tạo nên sự khác biệt giữa các người mẫu trong các tác
phẩm nude của tôi.
Họa sĩ Nguyễn Thanh Hoa: Tất cả các
tác phẩm sáng tác của tôi đều vẽ nude bởi tôi muốn giữ nguyên cái hình
hài nguyên sơ của con người. Khi ngồi trước một ai đó, tôi hình dung
thế giới bên trong của họ. Tôi luôn bóc tách các trạng thái cảm xúc của
con người để hiểu thế giới tinh thần của họ. Vì vậy, tôi có thể vẽ nude
một người hoàn toàn xa lạ theo tưởng tượng của tôi.
Nude đâu có tội tình gì, tôi vẽ nude và chẳng cảm
thấy có gì xấu, tục tằn, mà rất bình thường. Nếu người họa sĩ vẽ nude
bằng sự chân thành, trung thực với bản thân mình thì không sợ người xem
không hiểu, không cảm với tác phẩm của mình. Tháng tư vừa rồi tôi làm
cuộc triển lãm đầu tiên với phần lớn là tranh nude, có rất nhiều người
đến xem, trong đó có cả giáo viên, nhiều người nói rằng họ thích các
tác phẩm của tôi. Phổ cập mỹ thuật của chúng ta hiện nay còn khá thấp,
nếu người ta có một phông văn hóa nhất định thì việc cảm nhận tranh
nude không có gì đáng bàn. Không nên né tránh nude bởi nó là một mảng
của đời sống.
Họa sĩ Lý Trần Quỳnh Giang:
Trong mỗi người con gái, hay một người đàn bà đều có nhu cầu khám phá
chính bản thân mình. Khi nhu cầu ấy đòi hỏi dữ dội buộc người họa sĩ
phải cầm bút vẽ. Trên thế giới có một nữ họa sĩ vẽ nude chính thân thể
bà bị nhiều nhát dao đâm trên người. Gần đây có một số họa sĩ trẻ cũng
vẽ theo phong cách này. Tôi không có cảm giác khi xem những bức tranh
này vì nó có phần "gồng" lên thái quá. Người phụ nữ Á Đông không quằn
quại dữ dội như phụ nữ phương Tây, họ sống lặng lẽ và cam chịu.
Tôi rất thích vẽ nude vì mảng đề tài này phóng
khoáng, hợp với lối vẽ biểu hiện của tôi. Tranh nude của tôi không có
tính dục mà cô đơn một cách trần trụi. Những người đàn bà vật vã trong
khối ru-bích đa chiều của thế giới nội tâm.
(Theo Thanh Niên
| | |
|
| Nét cọ Phan Vũ nồng nàn ở tuổi 83 |
Viết bởi artcdbd 17:42 |
Đường dẫn cố định |
góp ý (0) |
Trackbacks (0)
|
Bản in
|
CHUYỆN HỘI HỌA- VN |
| | Nguồn (http://www.vnexpress.net)
Đường cong thiếu nữ căng tràn cùng những mảng màu tươi tắn trong các tác phẩm tại triển lãm 'Giai điệu màu' cho thấy nét cọ Phan Vũ vẫn trẻ theo thời gian. Triển lãm mới nhất của ông khai mạc tại gallery Tự Do, TP HCM.
Triển lãm tranh cá nhân lần 3 của Phan Vũ mang tên Giai điệu màu. 27
bức tranh sơn dầu sáng tác theo nhiều chủ đề thiên nhiên, chân dung.
Đặc biệt, chân dung người phụ nữ được ông thể hiện trong tranh với tất
cả những say đắm, nồng nàn, hòa điệu với vẻ đẹp của thiên nhiên.
"Tôi muốn kéo những bức tranh của tôi đến gần những
bài thơ của tôi. Một cái gì như một chút bi tráng tự sự với những màu
sắc rực rỡ, đối lập, nhưng lại có độ trầm tạo thành nỗi buồn dịu
êm...", đó là những lời tự sự Phan Vũ gửi gắm vào các tác phẩm.
Phan Vũ sinh năm 1926 tại Hải Phòng. Nghề chính của ông là viết văn và đạo diễn. Các tác phẩm viết của ông gồm có: Hà Nội - Phố (thơ), Lửa cháy lên rồi (kịch - giải thưởng Văn học 1955), Thanh gươm bà mẹ (kịch), Dòng sông âm vang (kịch bản phim). Ông từng đạo diễn các phim: Người không mang họ, Bí mật thành phố cấm, Như một huyền thoại (Võ Thị Sáu).
Tự học vẽ nhưng đến nay ông đã có tranh tham gia
nhiều triển lãm. Triển lãm chung tại Hội Mỹ Thuật TP HCM (1995), phòng
tranh Tự Do (năm 1998), triển lãm cùng NSND Trà Giang tại phòng tranh
Lotus, TP HCM (2004) và cùng 9 họa sĩ Việt Nam tại Paris (năm 2008).
Ngoài ra, ông đã có 2 triển lãm cá nhân là Nghĩ về tranh tại Tự do gallery (2003) và triển lãm 26 bức sơn dầu tại Lotus gallery (2009).
Dưới đây là vài tác phẩm của Phan Vũ trong triển lãm Giai điệu màu, kéo dài từ 15 đến 26/8, tại số 53 Hồ Tùng Mậu, quận 1, TP HCM:
 |
| "Thiên thần và quỷ dữ". |
 |
| "Cào xé". |
 |
| "Cơn say". |
 |
| "Chân dung tự họa". |
 |
| "Đợi chờ". |
 |
| "Một thoáng Đà Lạt". |
 |
| "Ký ức hoa đào". |
 |
| "Ba nàng thiếu nữ". |
 |
| "Dương cầm trong căn nhà đổ" |
 |
| "Cô dâu". |
 |
| "Vợ tôi". |
| | |
|
| J.W Goethe bàn về mỹ thuật - Điều bất ngờ từ một cuốn sách danh nhân |
Viết bởi artcdbd 16:55 |
Đường dẫn cố định |
góp ý (1) |
Trackbacks (0)
|
Bản in
|
LUẬN BÀN MĨ THUẬT |
| | (Sưu tầm) Từ lâu tên tuổi của J.W.Goethe
(1749 - 1832) đã trở nên quen thuộc với mỗi chúng ta, Goethe (chúng ta
vẫn viết là Gớt) được biết đến là, một nhà thơ, nhà văn lớn, người đã
đưa văn học Đức lên ngang tầm thế giới. Cũng như nhà khai sáng vĩ đại
của Pháp là Diderot ( 1713- 1784) cùng thời, Goethe cũng rất quan tâm
đến mỹ thuật và viết những tiểu luận, đoạn văn về mỹ thuật một cách đầy
tự tin và có chiều sâu triết lý thẩm mỹ sâu sắc. Những điều trên được
thể hiện khá đậm nét trong tác phẩm "J.W.Goethe cuộc đời, văn chương và
tư tưởng" của PGS.TS Nguyễn Tri Nguyên do NXB Văn hóa - Thông tin phát
hành năm 2006.
Là một thiên tài tổng hợp, Goethe
không chỉ thích và có tài bẩm sinh về thi ca mà ông cũng rất say mê hội họa.
Xuất phát là một sinh viên trường Luật tại Leipzig, Goethe học tiếp tại Đại học
Strassburg để rồi cuối cùng trở thành một tiến sĩ luật, tuy nhiên ngay từ đầu
ông tỏ ra không mặn mà với việc hành nghề luật sư, ông chăm chú vào sáng tác thơ
và truyện, sau này còn viết kịch, ở đó ông đã gửi gắm những suy tư, những tư
tưởng chính trị và nghệ thuật của mình. Việc say mê nghiên cứu lịch sử, khảo cổ
cũng như hội họa đã đưa ông vào môi trường mỹ thuật, ông vẽ tranh và sưu tập
tranh. Goethe cũng yêu thích việc nghiên cứu nghệ thuật, ông đã viết, đánh giá
như một nhà phê bình mỹ thuật thực thụ. Riêng ở lĩnh vực này, Goethe làm cho hậu
thế phải giật mình khi cho rằng: "Có sự phê bình hủy hoại và có sự phê bình xây
dựng. Bởi vì người ta chỉ được phép đặt ra một loại thước đo nào đó, một mẫu
hình nào đó." (Tr.433). Tuy nhiên, ông cũng chỉ rõ: "Mọi lý thuyết là người bạn
quý nhưng mà xám, chỉ có cây vàng cuộc đời là mãi mãi xanh tươi." (Faust I) (Câu
này do PGS.TS Nguyễn Tri Nguyên dịch - trang 17, ông cũng cho rằng trước đây
chúng ta dịch chưa đầy đủ).
Trong sách tác giả Nguyễn Tri
Nguyên cho biết Goethe bàn về mỹ thuật ở nhiều góc độ và phương diện, ông rất
chú ý đến các thuộc tính ngôn ngữ của hội họa, một trong những thuộc tính đó là
màu sắc, ông viết trong "Về lý thuyết màu sắc" - Lời nói đầu: "Màu sắc là hành
động của ánh sáng, hành động và nỗi đau ... Màu sắc và ánh sáng thực ra đứng
trong nhau, trong mối quan hệ chính xác nhất" (tr. 196). Goethe đưa ra những
đánh giá về ngôn ngữ mỹ thuật trong sự so sánh với các loại hình nghệ thuật khác.
Nói về màu sắc như Goethe là cách nói thể hiện sâu đậm đặc trưng cảm thụ thị
giác - một đặc trưng cố hữu của tiếp cận mỹ thuật.
Goethe còn quan tâm đến các
khuynh hướng, trường phái mỹ thuật, trong nhiều ý kiến của mình, Goethe phân
tích đặc trưng nghệ thuật Cơ đốc giáo, nghệ thuật Phục Hưng Ý, nghệ thuật cổ đại.
Với kiến thức uyên bác về lịch sử, văn hóa, khảo cổ, Goethe luôn có cách phân
tích trong mối liên hệ với lịch sử thời đại, với những dấu vết thời gian của tác
phẩm nghệ thuật. Trong tiểu mục "Du lịch Italia" (1786), Goethe viết : "Hôm nay
tôi đã ở bên Kim tự tháp của Cestius và của sự xế chiều trên vương quốc, nay
trên sự điêu tàn của những cung vua phủ chúa, đang đứng ở đây như những bức
tường đá", rồi ông bắt chợt nhận ra: "chẳng có gì được lưu truyền tự do ở đây
!".
Nói về người nghệ sĩ tạo hình,
Goethe cũng rất nhạy cảm khi nhận ra năng lực, tố chất diệu kỳ bên trong của sự
sáng tạo mỹ thuật. Khi nói về nhà điêu khắc, ông viết : "Nhà điêu khắc tìm cảm
hứng không phải ở trong các chất liệu mà anh ta đang làm, anh đang biết xem xét
nó trong tự nhiên... Nghệ sĩ tìm thấy cảm hứng chung trong các đối tượng tự
nhiên mạnh mẽ hơn trong các bức tượng mà anh tưởng tượng" (Tr. 209). Tuy nhiên
Goethe cũng rất biện chứng khi cho rằng: "Cái gì mà nghệ sĩ đã không yêu và
không còn yêu thì ông ta không nên mô tả" (tr. 210). Quả thật đây là điều tế nhị
và cũng có những nỗi khổ tâm của người họa sỹ - nhà điêu khắc khi anh ta đứng
giữa ranh giới của nghệ thuật hàn lâm duy lý, chặt chẽ khuôn vàng thước ngọc và
các "tác nghiệp" bằng nghệ thuật để kiếm sống - cái khó là anh ta không có nhiều
quyền lựa chọn. Năm 1800 khi ấy Goethe 51 tuổi và đã rất nổi tiếng, ông vẫn giữ
thái độ và niềm tin vào cái mới, vào sức trẻ, ông viết: "Những tài năng đang bị
che khuất lúc này chưa được sử dụng sẽ phát triển rực rỡ. Một ngày mới đối với
nghệ thuật có thể sẽ bắt đầu, và nghệ thuật sẽ làm cho chúng ta vui sướng bằng
những tài năng đẹp đẽ của chúng" (tr. 233). Mặt khác Goethe cũng chỉ ra rằng: "Ở
mỗi người nghệ sĩ đều có cái mầm của sự táo bạo, không có nó thì không có tài
năng nào có thể tưởng tượng được". Ở ý kiến này Goethe tỏ ra rất khuyến khích
phong cách, cá tính của người nghệ sĩ, ông đồng thời vừa chỉ ra, vừa kêu gọi
người nghệ sĩ phải thể hiện được khí chất sáng tạo của mình. Điều này thật đáng
khâm phục ở Goethe khi chúng ta nhìn lại chính thời đại chúng ta nó vẫn còn vô
số những mặc cảm và với người nghệ sĩ, nhất là khi họ có những cá tính dị biệt...
Không ít nghệ sĩ có tài năng nhưng khi đã vương vào sự dị biệt về cá tính và cả
những sự chụp mũ thái độ chính trị vô căn cứ của một cơ chế đã phải chìm đắm vô
vọng trong những chặng đường dài trong quá khứ.
Goethe đã dành nhiều tâm sức cho
việc nghiên cứu, phê bình mỹ thuật. Ông bàn về sáng tạo của Raphael,
Michelangelo, Leonardo da Vinci, Rubens ... nhưng Goethe cũng thể hiện những hạn
chế tất yếu của thời đại khi mà sự phát triển nghệ thuật chưa có những đan xen
đa chiều như nghệ thuật sau này. Ngày nay sự xâm phá, đan xen vào nhau của các
loại hình nghệ thuật là tất yếu bởi yêu cầu biểu hiện, phối hợp của các hình
thức ngôn ngữ nghệ thuật. Tuy nhiên vào thời của Goethe thì đó là một vấn đề
được đánh giá khác biệt, Goethe nói: "Một trong những dấu hiệu chủ yếu của sự
suy đồi nghệ thuật là sự hòa điệu của các loại hình khác nhau của nghệ thuật"
(tr. 418).
Những lời bàn về mỹ thuật của
Goethe rút từ cuốn sách "J.W.Goethe cuộc đời, văn chương và tư tưởng" của PGS.TS
Nguyễn Tri Nguyên chỉ là một phần nhỏ bé trong tư tưởng nghệ thuật nói chung, tư
tưởng thẩm mỹ tạo hình nói riêng của đại văn hào J.W.Goethe, nhưng qua đó chúng
ta càng thấy rõ hơn tầm vóc, sự vĩ đại của một nhà văn hóa lớn của nước Đức và
thế giới. Những điều J.W.Goethe nói về mỹ thuật, văn hóa và thẩm mỹ nói chung
vẫn còn hữu ích đối với chúng ta ngày nay, đặc biệt là thái độ đánh giá nghệ
thuật của ông vẫn là rất mới đối với đời sống nghệ thuật của đất nước chúng ta.
Sự trân trọng và đặt niềm tin vào những người nghệ sĩ trẻ đang tìm tòi sáng tạo,
biết tha thứ và chấp nhận cá tính khi tài năng của họ tỏa sáng là điều không dễ
với mỗi người và càng khó hơn, hiếm hơn đối với những người lãnh đạo văn hóa
hiện nay./.
Phan Than Bình- ĐH Nghệ thuật Huế | | |
|
| Sự táo bạo trong nghệ thuật |
Viết bởi artcdbd 22:16 |
Đường dẫn cố định |
góp ý (0) |
Trackbacks (0)
|
Bản in
|
CHUYỆN HỘI HỌA- TG |
| | | Sự táo bạo trong nghệ thuật 
Là
một khái niệm có nhiều định nghĩa khác nhau: Tùy theo người nói, nơi
nói và ngữ cảnh xuất hiện, sự táo bạo mang nhiều nghĩa khác nhau, đôi
khi đối lập nhau. Nó có thể chỉ sự gan dạ hay tính hèn hạ, sự bình tĩnh
hay sự xấc láo. Sự táo bạo như sự duyên dáng: Người ta biết vì sao nó
thiếu nhưng người ta thường không hay lý do vì sao nó tồn tại. Trong
bài xã luận số 8 tạp chí Nghiên cứu và Thẩm mỹ, chuyên san về sự táo
bạo, triết gia Dominique Berthet viết: "Trong lĩnh vực nghệ thuật, sự
táo bạo có những hình thức khác nhau, tuỳ mức độ nó vi phạm các chuẩn
mực thẩm mỹ hay phi thẩm mỹ, tuỳ theo việc nó đụng chạm đến những vấn
đề hình thức hay nội dung, tuỳ theo việc nó đặt tác phẩm trong thế nguy
nan hay nó bất chấp các nguyên tắc hay những thói quen". Về cách định
nghĩa sự táo bạo, người ta không tiến xa hơn là mấy.
Phải
chăng vì thế mà trong lĩnh vực nghệ thuật (để luôn nói về nghệ thuật),
nhiều người có xu hướng cho sự táo bạo là cái gì được nhìn thấy, và chỉ
lấy định nghĩa ấn tượng nhất của khái niệm này. Như thế đơn giản hơn.
Người ta lẫn lộn sự táo bạo với sự khiêu khích, chẳng hạn như việc
Marcel Duchamp1 muốn trưng bày tại New York duy nhất một cái bồn tiểu
(Fountain, 1917). Thế nhưng trước đó, Duchamp chưa bao giờ là một hoạ
sĩ táo bạo, và sự khiêu khích do cái bồn tiểu mang lại thậm chí có thể
được hiểu như một cử chỉ biểu hiện sự bực tức hay chối từ. Nhưng người
ta nhớ đến sự khiêu khích đó, người ta bình luận về sự khiêu khích đó,
người ta không ngớt lời bình chú về nó. Thế nên, những tác phẩm
ready-made2 (và hậu duệ khó tin của chúng) đã đẩy ra sau tác phẩm Cái
ly lớn, tác phẩm mà Duchamp đã bỏ công tám năm, mà bố cục độc đáo và
các nguyên liệu sử dụng (thuỷ tinh, chì, bụi, keo dán, v.v...) đã có
thể bộc lộ một sự táo bạo đáng kể nếu như hoạ sĩ này đã không bỏ dở nó
vào năm 1924.
Bởi vì, ngay cả khi người ta vẫn luôn không hiểu sự táo bạo là gì,
không có gì xa lạ hơn là sự bỏ rơi; sự bỏ rơi đòi hỏi người ta tìm hiểu
tường tận mọi thứ và không hài lòng với một cử chỉ ấn tượng hay một sự
mạnh dạn hiếu chiến, sự mạnh dạn này thường che giấu sự thiếu dấn thân.
Khi Paul Cézanne3 đằm mình ở truông Địa Trung Hải, dưới bóng một cây
thông, và ngồi hàng giờ, hàng ngày, hàng năm nhìn ngắm đỉnh
Sainte-Victoire ; khi ông tái hiện lại đỉnh núi này từng chấm một, theo
khoảnh khắc lóe sáng ; khi ông thể hiện trên tấm vải vẽ không phải là
thời gian hao công tốn sức, mà là một quá trình, quá trình biến đổi từ
từ của thiên nhiên ; khi đó ông vẽ ra cái mà trước đó chưa có ai vẽ, và
ông bộc lộ mình có "một phẩm chất tâm hồn khả dĩ kích thích con người
hoàn thành những công việc khó khăn, kích thích con người chấp nhận rủi
ro để làm được một công việc được cho là bất khả" - định nghĩa đầu tiên
của từ điển về sự táo bạo. Bình thản, trong góc của mình, không ồn ào
khoa trương, Cézanne chấp nhận rủi ro, đặt tác phẩm của mình vào thế
nguy nan, vi phạm các chuẩn mực về thẩm mỹ trong khoảnh khắc đó, xáo
trộn các thói quen và các nguyên tắc - như Stendhal đã nói, ông "chính
là sự táo bạo".
 |
| Tranh của Cézanne |
Nhưng chính Cézanne cũng không hay điều đó, như Giotto, hay Poussin,
hay Rembrandt, hay bất cứ nghệ sĩ lớn nào khác. Sự táo bạo, như tài
năng, thuộc về địa hạt hy vọng: Người ta có thể nghĩ là mình có, nhưng
suy cho cùng thì không ai biết điều đó bao giờ. Đó là một hành động
riêng tư, một hành động nông nổi, thậm chí vô thức. Về điều này, sự táo
bạo là sự đối lập chính xác với sự khiêu khích vốn hướng ngoại và có ý
đồ, thậm chí mang tính phô diễn, hoặc, tệ hơn nữa, mang tính tục tĩu.
Không ý đồ, sự táo bạo cũng đối lập với khái niệm, trói buộc khái niệm,
cản trở khái niệm - "Xuất phát từ khoa học hội hoạ, nhưng quá trình
thực hiện tỏ ra thanh cao hơn cả lý thuyết hay khoa học đó", Léonard de
Vinci đã viết như thế. Nhưng sau Cézanne, trong lịch sử nghệ thuật hiện
đại, trong lối lắp ghép những hình thức vô lối dị thường, sự táo bạo đã
trở thành một tín điều (thật không may bây giờ vẫn còn thế), và nhiều
nghệ sĩ đã tự ép mình trở nên táo bạo một cách có ý đồ, tức là trở
thành những kẻ sáng tạo hình thức. Và những sáng tạo của họ đã che
giấu, và giờ đôi khi vẫn còn che giấu, sự tầm thường cơ bản trong tác
phẩm của họ.
 |
Trong
lĩnh vực nghệ thuật, sự táo bạo có những hình thức khác nhau, tuỳ mức
độ nó vi phạm các chuẩn mực thẩm mỹ hay phi thẩm mỹ, tuỳ theo việc nó
đụng chạm đến những vấn đề hình thức hay nội dung, tuỳ theo việc nó đặt
tác phẩm trong thế nguy nan hay nó bất chấp các nguyên tắc hay những
thói quen".
Dominique Berthet |
Người ta biết René Char nghĩ gì về sáng tạo nghệ thuật: "Một mớ bòng
bong", ông nói. Bởi vì khám phá không phải là sáng tạo, khám phá là
phát hiện ra những giải pháp cho một vấn đề đặt ra. Thế nhưng tính chất
của vấn đề, và sau đó là tính chất của những giải pháp được tìm ra, phụ
thuộc vào yêu cầu, vào tính nhạy cảm, vào sự tự do của nghệ sĩ. Sự táo
bạo của anh ta trú ẩn ở đó, trong khả năng tìm kiếm, dò dẫm sâu hơn, xa
hơn, rộng hơn, lớn hơn nữa, để "bắt đầu lại hoàn toàn khác", như triết
gia Merleau-Ponty đã nói. Điều này không nhất thiết phải được « nhìn
thấy ». Và khi nó được nhìn thấy thì nó thường được tiếp nhận một cách
lạnh nhạt - Cézanne bị bỏ rơi, thậm chí bị chính bạn thân của mình là
Zola bỏ rơi, rồi những tác phẩm cuối cùng của Monet, của Picasso hay
của Matisse đã có thời bị xem như những tác phẩm của những nghệ sĩ già
nua, tầm thường. Chính vì thế mà, trong phần lớn trường hợp, sự táo bạo
thực sự của một nghệ sĩ được bộc lộ trước mắt tất cả mọi người khi nó
không còn đe doạ quy tắc thẩm mỹ, khi nó được chấp nhận, được hiểu, có
nghĩa là theo tấm gương của Georges La Tour4, đôi khi rất lâu sau khi
hoạ sĩ này qua đời.
Nguyễn Duy Bình dịch (Télérama số 3088)
--------------------------
1 Nghệ sĩ người Mỹ gốc Pháp (1887-1968),
quan niệm của ông về vị thế của tác phẩm nghệ thuật và của nghệ sĩ
trước quá trình tự động hoá công nghiệp đã có ảnh hưởng rất lớn đối với
sự phát triển nghệ thuật thế kỷ 20.
2 Loại hình tác phẩm do Marcel Duchamp đưa ra để chỉ một công trình
được thực hiện hàng loạt mà lại tách rời với ngữ cảnh chức năng của nó
và được trình bày như một tác phẩm nghệ thuật.
3 Danh hoạ Pháp (1839-1906), ông được xem là thuỷ tổ của nghệ thuật hiện đại.
4 Hoạ sĩ Pháp (1593-1653), nổi tiếng với những bức hoạ về « Đêm », với
phương pháp sử dụng tranh tối tranh sáng độc đáo. Hoạ sĩ này bị lãng
quên cho đến cuối thế kỷ 20
| | |
|
| Võ Thanh Tấn - Họa sĩ của làng quê |
Viết bởi artcdbd 19:21 |
Đường dẫn cố định |
góp ý (0) |
Trackbacks (0)
|
Bản in
|
CHUYỆN HỘI HỌA- VN |
Mấy năm
rồi, Hậu Giang chưa đoạt giải thưởng tại các cuộc thi mỹ thuật Đồng
bằng sông Cửu Long. Nhưng bây giờ, họa sĩ Võ Thanh Tấn đang là niềm tự
hào của giới mỹ thuật tỉnh nhà khi đoạt giải khuyến khích với tác phẩm
"Hoa Tết trên sông". Gặp anh, thâm trầm, ít nói (đặc điểm của người làm
mỹ thuật - NV), nhưng chính sự chân thành đã khiến Thanh Tấn trở nên
gần gũi.
 |
Họa sĩ hướng dẫn cách tạo một bức tranh bằng vỏ tràm.
|
Quê
ở Sóc Trăng, nhưng họa sĩ Võ Thanh Tấn đã chọn Ngã Bảy làm quê hương
thứ hai khi gắn bó đời mình với người con gái miệt vườn sông nước,
trong những ngày anh lang thang tìm nguồn cảm hứng thời là sinh viên mỹ
thuật.
Chọn
mỹ thuật làm nghề cũng là câu chuyện "duyên số" của Thanh Tấn. Khi xưa,
đường từ nhà đến trường, Tấn phải đi qua tiệm vẽ chân dung. Riết rồi
hình ảnh ông họa sĩ của nhà vẽ Lý Giai khắc sâu trong lòng Thanh Tấn.
Cậu mơ một ngày mình sẽ vẽ được những bức tranh đẹp. Vậy là, anh đã
chọn mỹ thuật, trong khi gia đình có truyền thống sư phạm. Anh khởi
nghiệp bằng việc làm thí công cho hiệu vẽ. "Lúc đó, tôi nghĩ người ta
vẽ đẹp, mình cũng có hoa tay, vậy là chăm chỉ học", anh nói vui. Bắt
đầu "nhập môn" với việc vẽ truyền thần - đang thịnh hành vào những năm
sau giải phóng. Anh dần bị môn nghệ thuật này cuốn hút và gắn bó với nó
một thời gian rất dài. Đây cũng là lúc anh kiếm được tiền từ những tác
phẩm của mình, nhưng muốn dấn sâu, tiến xa, cần phải có kiến thức về hội họa. Nghĩ là làm, năm 1983, Thanh Tấn thi vào Trường Nghiệp vụ VHTT Sóc Trăng.
 |
"Tác phẩm "Bến hẹn" bằng chất liệu vỏ tràm.
|
 |
|
Tác phẩm "Hoa Tết trên sông" đoạt giải khuyến khích. |
Ra
trường, được giữ lại làm công tác giảng dạy. 20 năm truyền kiến thức mỹ
thuật, chăm bồi năng khiếu, là khoảng thời gian họa sĩ Võ Thanh Tấn vừa
phải bươn chải lo cho mái ấm bằng dịch vụ vẽ, làm băng rôn... tại nhà,
vừa dành thời gian rảnh phác họa ý tưởng sáng tác. Rất nhiều những ý
tưởng hình thành trong khoảng thời gian ngắn ngủi sau tiết học, khi
tiếng trống trường báo hiệu giờ ra chơi, được Thanh Tấn biến thành tác
phẩm nghệ thuật... Anh nói: "Họa sĩ mà, lúc nào trong cặp cũng có bút,
giấy, rảnh là có thể phác họa ý tưởng. Từ đó mới thêm thắt, sửa sang
cho hoàn thành. Tác phẩm đoạt giải khuyến khích năm nay cũng ra đời
trong hoàn cảnh như thế !". Bằng chất liệu màu bột, anh đã tái hiện lại
không khí nhộn nhịp của chợ Tết trên sông Ngã Bảy. Chợ miệt sông nước đã trở thành đề tài rất đỗi thân quen mỗi lần anh cầm cọ.
Với
Thanh Tấn, dù sử dụng chất liệu nào, thì chủ đề quán xuyến trong tác
phẩm của anh vẫn là cảnh làng quê với nhiều góc nhìn khác nhau: yên
bình, dung dị, đầy cảm xúc. Tôi đã được xem những tác phẩm ghi dấu từng
giai đoạn sáng tác, được Võ Thanh Tấn cất giữ cẩn thận. Đó là những bức
tranh làm bằng chất liệu vỏ tràm rất công phu, phải mất vài tháng mới
xong; là những cảnh trù phú của rừng tràm bạt ngàn ở Lung Ngọc Hoàng;
là bức ký họa, tranh tĩnh vật và những bức tranh anh vẽ trong những
chuyến thực tế sáng tác hay cảm xúc bất chợt. Đó là những kỷ niệm minh
chứng cho con đường nghệ thuật của Thanh Tấn.
Bây
giờ, anh đang rất hài lòng với cuộc sống hiện tại: gia đình hạnh phúc,
có cô con gái nối nghiệp cha, đang học đại học mỹ thuật.
Theo (Hau Giang Online)
|
|
|
|
| BODY ART - NGHỆ THUẬT VẼ TRÊN CƠ THỂ |
Viết bởi artcdbd 17:28 |
Đường dẫn cố định |
góp ý (0) |
Trackbacks (0)
|
Bản in
|
NGHỆ THUẬT THẾ KỈ 21 |
| BODY ART - NGHỆ THUẬT VẼ TRÊN CƠ THỂ |
|
|
|
|
(Dân
trí) - Ấn tượng và rực rỡ; độc đáo và sáng tạo là những tính từ chính
xác nhất để miêu tả Lễ hội nghệ thuật vẽ trên cơ thể quốc tế lần thứ 5
đang diễn ra ở Mainz, Đức.
Làn
sóng vẽ trên cơ thể được khởi đầu bằng sự kiện Max Factor, một nghệ sĩ
người Mỹ, bị cảnh sát bắt giữ vì tội gây rối trật tự công cộng khi vẽ
lên cơ thể khỏa thân của một người mẫu tại hội chợ triển lãm quốc tế ở
Chicago năm 1933. Kể từ đó, môn nghệ thuật vẽ trên thân người được
truyền bá và phát triển mạnh mẽ. Vẽ trên cơ thể được hiểu là nghệ thuật
vẽ trên một phần hoặc trên toàn bộ thân thể khỏa thân của người mẫu.
Tuy
nhiên, vẽ trên cơ thể mới chỉ thực sự nở rộ tại các quốc gia Châu Âu
vào những năm 1960 khi phong trào tự do hóa các môn nghệ thuật khỏa
thân phát triển mạnh mẽ.
Nghệ thuật vẽ trên cơ thể ngày nay được yêu thích trên khắp thế giới, thu hút cả nghệ sĩ chuyên nghiệp và không chuyên.
Liên
hoan vẽ trên cơ thể là một hoạt động thường niên diễn ra ở nhiều nơi
khắp thế giới. Ngày nay, nghệ thuật vẽ trên cơ thể xuất hiện ở khắp mọi
nơi từ các cổ động viên bóng đá tới nghệ sĩ hài kịch, các các vũ công,
diễn viên, ca sĩ ...
Lễ
hội nghệ thuật vẽ trên cơ thể quốc tế (International Body Painting
Festival) được tổ chức hàng năm tại Mainz (Đức) được cho là một trong
những sự kiện lớn "cạnh tranh" với một lễ hội tương tự tổ chức thường
niên tại Áo. Nét đặc biệt của lễ hội chính là sự kết hợp tuyệt vời giữa
vẻ đẹp cơ thể con người và sức sáng tạo của khối óc.
Mùa
lễ hội năm nay tại Mainz đã thu hút được 55 đội đến từ các nước như
Đức, Israel, Thụy Sĩ, Bỉ... cùng tham gia tranh tài. Theo quy định của
ban tổ chức, mỗi đội gồm có hai thành viên, một họa sĩ và một người
mẫu, chủ yếu là đại diện của phái đẹp.
Cuộc thi được
tiến hành theo 2 vòng. Vòng 1, các họa sĩ chỉ được sử dụng bút vẽ và
bọt biển để phóng tác trên cơ thể người mẫu của mình theo những chủ đề
cho trước, và chủ đề của năm nay là "vẻ đẹp kỳ quái". Vòng 2, với chủ
tự do, các nghệ sĩ có thể thỏa sức sáng tạo theo trí tưởng tượng phong
phú của mình.
Cuối cùng, chiến thắng sẽ thuộc về đội nào được người xem bình chọn nhiều nhất.
Dưới đây là những hình ảnh sôi động và rực rỡ tại Lễ hội nghệ thuật vẽ trên cơ thể quốc tế 2008:
Theo factnews | |
|
|
| BẢO TÀNG MỸ THUẬT KỲ QUẶC NHẤT THẾ GIỚI |
Viết bởi artcdbd 17:17 |
Đường dẫn cố định |
góp ý (4) |
Trackbacks (0)
|
Bản in
|
CHUYỆN HỘI HỌA- TG |
| BẢO TÀNG MỸ THUẬT KỲ QUẶC NHẤT THẾ GIỚI |
|
(TT&VH) -
Đó là bảo tàng mỹ thuật có một không hai trên thế giới: Nó chuyên trưng
bày những bức tranh vẽ xấu đến khủng khiếp, được tạo ra bởi những cây
vẽ nghiệp dư nhưng lại mê hội họa đến... khủng khiếp. Bảo tàng này đang
trở thành một địa chỉ được nhiều người quan tâm ở Melbourne (Australia)
bởi nó cho người ta thấy đối với nghệ thuật, có niềm say mê không chưa
đủ.
Tranh đầy cầu kỳ, nhưng xấu thảm hại
Đoạt Giải Itchiball 2006 kèm tấm séc mua hàng trị giá 3.000 AUD là bức Last Gasp Grannie của ông Craig McGee. | Chưa
bao giờ người ta lại thấy Công nương Diana như thế. Tuy những chiếc
khuyên tai vẫn được treo đúng chỗ và Diana vẫn mỉm cười hiền lành như
thuở sinh thời, nhưng những người tôn thờ "Nữ hoàng của những con tim"
có lẽ sẽ phải tan nát con tim khi xem bức tranh này: Trong bức tranh,
cặp mắt của Diana hơi... bị lác, còn đôi môi thì mỏng dính. Chính vì vậy
mà nó đã "lọt vào mắt xanh" của nữ sưu tập Helen Round.
Cô tâm sự: "Tôi
luôn tìm kiếm những tác phẩm của những tác giả bất tài nhưng lại dành
toàn bộ niềm say mê vào công việc sáng tác. Người ta luôn vẽ những gì
mà họ thích, bất luận có năng khiếu hội họa hay không".
Vốn
là một chủ cửa hàng bán đồ "tầm tầm" ở phố Chapel (Melbourne), nhưng
Helen Round lại thích sưu tập tranh. Trong khi những người khác sưu tập
những bức tranh mà họ cho là đặc biệt có giá trị, có ý nghĩa quan trọng
hoặc mang tính nghệ thuật cao, thì Helen Round lại thu thập những bức
tranh không một ai thèm ngó ngàng đến: Chúng được vẽ rất cầu kỳ, chăm
chút, nhưng lại xấu đến thảm hại vì người vẽ rất nghiệp dư.
Thú chơi tranh khác người...
Helen
Round bắt đầu có thú vui sưu tập những họa phẩm xấu xí này sau khi nhận
được một bức chân dung của nam diễn viên người Mỹ Scott Baio hồi năm
1999. Trong bức tranh đó, ngôi sao điện ảnh từng đóng phim Bugsy Malone khoác trên người một chiếc áo của hải tặc và để lộ ra bộ ngực trần trụi.
Bộ
sưu tập Bad Art (Nghệ thuật Xấu xí) của cô ngày càng nhiều tranh. Lúc
đầu Helen Round treo chúng ở một căn phòng sau cửa hàng. Cho đến một
ngày nọ thấy tranh quá nhiều, Helen Round đã biến toàn bộ phần sau của
cửa hàng thành "Bảo tàng Nghệ thuật cực xấu" (Museum of Particularly
Bad Art/ viết tắt: MoPBA) và mở cửa để cho đông đảo công chúng đến
"thưởng ngoạn". Trên tường, Helen Round treo chân dung của các ngôi sao
như Elvis Presley, Bruce Springsteen và John Lennon, với những hình hài
và gương mặt méo mó đến mức phi tự nhiên.
... và giải thưởng bằng tấm séc mua hàng
Cho
tới nay, Helen Round đã sưu tập được 400 "tác phẩm nghệ thuật" và bảo
tàng của cô ngày càng thu hút được đông đảo khách tới tham quan.
Helen Round trong "bảo tàng mỹ thuật kỳ quặc nhất thế giới" của mình |
Không
chỉ vậy, các tay vẽ nghiệp dư còn đua nhau đem các tác phẩm đến!? Tất
nhiên Helen Round không thể trưng bày hết tác phẩm của họ, mà cần có sự
lựa chọn. Vậy là cuộc thi tranh Giải Itchiball hàng năm ra đời, dành
cho những bức tranh chân dung... xấu nhất. Đây là một giải đối nghịch
với Giải Archibald, giải thưởng cao quí nhất ở Australia dành cho nghệ
thuật vẽ chân dung.
Mỗi
năm, Helen Round chọn ra 50 "tác phẩm" tranh Giải Itchiball. Nhiều
người đã lôi các bức tranh cũ nát vốn bị bỏ xó từ lâu ở các tầng thượng
đầy bụi bặm. Một số người khác lại mang các bức tranh mà họ vẽ từ thời
niên thiếu, khi họ còn mài đũng quần trên hàng ghế của trường tiểu học
và làm bài tập cho môn học hội họa. Trong số những người cung cấp tranh
cho Helen Round, có không ít người tìm cách tống khứ các bức tranh yêu
thích của các bà mẹ vợ lẩm cẩm.
Helen Round với bức Conan The Barbed Arian đoạt giải Itchiball 2007 |
Giật Giải Itchiball 2007 là bức tranh Conan the Barbed Arian (Conan
và người đàn bà trong dây thép gai), vẽ một chiến binh khỏa thân ôm
trong tay một phụ nữ vận áo tắm hai mảnh. Bức tranh này do một lính cứu
hỏa mang đến và khẳng định rằng anh ta đã nhặt được nó ở ven đường.
Phần thưởng dành cho người lính cứu hỏa này là một tấm séc mua hàng trị
giá 3.000 dollar Australia (AUD).
Thông
thường thì người ta hay mang tranh của người khác đến dự thi. Nhưng
trong thời gian gần đây, cũng có người tự vẽ tranh để tranh Giải
Itchiball. Một trong những bức tranh tự sáng tác nói trên đã đoạt giải
năm 2006. Đó là bức chân dung một phụ nữ có đường nét thô kệch, miệng
ngậm thuốc lá.
Còn bức Diana "lác mắt" nêu ở đầu bài là một ứng viên sáng giá cho Giải Itchiball 2008 sắp được chấm.
Tạo phản cảm để nhắc nhở
Nhà
sưu tập Helen Round cho biết, bảo tàng của cô được tạo ra nhằm nhắc cho
người ta thấy đối với nghệ thuật, có niềm say mê không vẫn chưa đủ và
một bức tranh có thể gây phản cảm như thế nào khi người vẽ không có
năng khiếu hoặc không am tường kỹ thuật vẽ tranh. "Mục đích của chúng tôi là gây ra phản cảm cho người xem tranh và ở chừng mực nào đó, chúng tôi đã khá thành công trong việc này" - cô nói.
(Sưu tầm) |
|
|
|
| Tự giới thiệu |
|
|
| Lịch |
| « |
January 2012 |
» |
| 1 |
2 |
3 |
4 |
5 |
6 |
7 |
| 8 |
9 |
10 |
11 |
12 |
13 |
14 |
| 15 |
16 |
17 |
18 |
19 |
20 |
21 |
| 22 |
23 |
24 |
25 |
26 |
27 |
28 |
| 29 |
30 |
31 |
|
|
|
|
|
| tìm kiếm |
|
|
| bài gần đây... |
|
|
| Các góp ý gần đây |
|
|
| categories |
|
|
| lưu trữ |
|
|
| liên kết cá nhân |
|
|
| Trang chính |
|
|
| Xuất bản tin |
|
|
| Trạng thái của blog |
- Tổng số bài viết: 49
- Tổng số góp ý: 11
- Tổng số trackbacks: 0
- Tổng số lượt xem bài: 4.360
|
|
|